Chuyện có thật

118 ngày trôi dạt: bị cá voi va phải, sống sót nhờ có nhau

Họ lên đường đi tìm tự do và gặp một cuộc thử thách giữa đại dương. Tháng 3 năm 1973, cặp đôi người Anh Maurice và Maralyn Bailey buộc phải leo lên bè cứu sinh và xuồng nhỏ sau khi một con cá voi đâm vào rồi đánh chìm du thuyền của họ, Auralyn. Không thấy bóng dáng cứu hộ, họ học cách uống nước mưa, bắt rùa và cá bằng tay, chịu đựng bão tố, cá mập và đói khát. Sau 118 ngày, cuối cùng một con tàu đi ngang đã nhìn thấy họ. Họ đã sống sót qua điều tưởng chừng không thể - cùng nhau.

· - phút đọc

1) Chuyến hải trình trong mơ

Vợ chồng Baileys bán đi cuộc sống giản dị của họ ở Anh, quyết tâm theo đuổi tự do trên biển rộng. Cùng nhau, họ đóng và trang bị một du thuyền Golden Hind dài 31 foot, Auralyn, một dự án đã ngốn phần lớn tiền tiết kiệm và sức lực của họ. Năm 1972, họ khởi hành từ Southampton, chậm rãi vượt Đại Tây Dương. Đến tháng 2 năm 1973, họ đã đi qua kênh đào Panama, đầy dự định tới quần đảo Galápagos và cuối cùng là New Zealand. Với Maurice và Maralyn, chuyến đi không chỉ là du lịch-đó là hiện thân của giấc mơ chung: sống giản dị, khám phá thế giới và thử sức mình trước đại dương.

2) Cú va chạm

Vào lúc bình minh ngày 4 tháng 3 năm 1973, khi biển tưởng như yên ả, số phận bất ngờ giáng xuống dữ dội. Một con cá voi khổng lồ va vào Auralyn, xé toạc thân du thuyền bên dưới mực nước. Chưa đầy một giờ sau, con thuyền từng là ngôi nhà nổi của họ bắt đầu chìm. Hoảng loạn nhưng vẫn tập trung, họ bơm phồng một bè cứu sinh nhỏ, hạ xuồng con xuống nước và vội vã cứu vớt những gì có thể-đồ hộp, vài dụng cụ và một chiếc la bàn. Họ chẳng thể làm gì hơn ngoài đứng nhìn chiếc du thuyền do chính tay mình làm biến mất dưới Thái Bình Dương, để lại họ trôi dạt với những vật dụng tối thiểu nhất giữa mình và vực thẳm.

3) Lên bè cứu sinh

Những ngày đầu trên bè trôi qua trong cú sốc, sự không thể tin nổi và kiệt sức cùng cực. Hai người cùng trôi trên một chiếc bè cao su buộc vào xuồng nhỏ, xung quanh chẳng có gì ngoài bầu trời và màu xanh nước biển kéo dài bất tận. Pháo hiệu của họ không thu hút được ai; bảy con tàu đi ngang mà không nhận ra họ, mỗi lần nhìn thấy tàu lại là một lời nhắc thắt ruột rằng họ vô hình đến mức nào giữa Thái Bình Dương mênh mông. Tệ hơn nữa, chính chiếc bè bắt đầu xuống cấp dưới nắng gắt không ngơi, buộc Maurice phải liên tục sửa chữa thật cẩn thận để giữ cho họ nổi. Đêm nào đại dương cũng thử thách họ bằng những đợt sóng, và sáng nào họ cũng thức dậy trong đau nhức, đói lả, vẫn chưa được ai nhìn thấy.

4) Học cách sống nhờ vào đại dương

Khi số khẩu phần vớt được cạn kiệt, vợ chồng Bailey buộc phải trở thành những thợ săn biển đầy xoay xở. Họ gom góp từng thứ quý giá rainwater trong những vật chứa tạm bợ, dè sẻn từng giọt. Thức ăn đến từ những sinh vật quanh họ: chim biển bắt bằng tay không, rùa vật lộn kéo lên bè, cá câu bằng kim băng uốn cong làm lưỡi câu. Họ học cách cắt bỏ phần thịt đã hỏng, ăn nội tạng để lấy sức, thậm chí nhai cả mắt cá và gọi đùa chúng là "Smarties" để khiến việc ấy dễ chịu hơn. Cá mập lượn vòng đầy đe dọa, cá heo lướt qua như những điềm báo thoáng hiện, còn mặt trời làm da họ bỏng rát. Suy dinh dưỡng và các vết loét xuất hiện, nhưng bằng cách nào đó ý chí sống sót của họ vẫn còn nguyên.

5) Những vai trò đã giúp họ sống sót

Sống sót không chỉ là chuyện thức ăn và nước uống, mà còn là bám lấy hy vọng. sự lạc quan và khả năng dẫn dắt thực tế của Maralyn đã giúp tinh thần của cặp đôi không sụp đổ. Bà giữ những nếp sinh hoạt nhỏ, chăm sóc vết thương của Maurice và kéo ông qua những lúc tuyệt vọng. Trong khi đó, Maurice dùng sự kiên nhẫn và kỹ năng kỹ thuật của mình để vá chiếc bè, ứng biến sửa chữa và thử những cách định hướng thô sơ nhằm đoán xem các dòng hải lưu có thể đưa họ đi đâu. Sự đồng hành của họ, được rèn nên trong cuộc hôn nhân bình dị, trở thành một sợi dây cứu sinh; mỗi đêm họ cùng thì thầm: "Thêm một ngày nữa thôi," và trong nghi thức ấy, họ tìm thấy sức mạnh để chịu đựng.

6) Những lần thoát hiểm trong gang tấc, những dặm đường dài

Đến tháng Sáu, họ đã dần xa nhau gần như 1.500 dặm (2.400 km) về phía tây băng qua Thái Bình Dương. Cơ thể họ đã gầy rộc đi; mỗi người đã mất gần 40 pound (≈18 kg), thân thể họ chỉ còn da bọc xương và ý chí thuần túy. Giấc ngủ chập chờn, vết thương mưng mủ, bão tố quật vào nơi trú ẩn mong manh. Thế nhưng họ vẫn bám lấy sự sống và bám lấy nhau, không chịu khuất phục tuyệt vọng ngay cả khi cơ hội sống sót gần như tan biến.

7) Con tàu quay đầu

Bật 30 tháng 6 năm 1973, sau 118 ngày lênh đênh trên biển, cuối cùng sự cứu thoát cũng đến. Tàu đánh cá Hàn Quốc Weolmi 306 ban đầu dường như đi lướt qua họ - thêm một lần suýt được cứu đầy nghiệt ngã - nhưng rồi, không thể tin nổi, con tàu quay lại. Vợ chồng Bailey được kéo lên tàu, gầy trơ xương và kiệt sức, mỗi người đã sụt gần 40 pound. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, họ đứng trên boong tàu vững chãi, choáng ngợp vì nhẹ nhõm khi thủy thủ đoàn dìu họ về phía Honolulu. Thử thách của họ đã kết thúc, nhưng câu chuyện sinh tồn của họ chỉ vừa mới bắt đầu.

"Hãy tưởng tượng sau nhiều tháng chỉ có trời và nước, bạn nhìn thấy một con tàu đổi hướng-và biết rằng mình sẽ sống."

8) Sau biến cố: kể lại câu chuyện, thử thách mối gắn kết

Trở về Anh, Maurice và Maralyn biến thử thách của mình thành lời chứng. Họ cùng viết 117 ngày trôi dạt (1974), sau đó được xuất bản ở Mỹ với tên Vẫn sống!, kể lại chi tiết cuộc sống sót của họ với sự thành thật trần trụi. Không rút lui vào nơi an toàn, cuối cùng họ lại trở về biển trên một con thuyền mới, Auralyn II, không để nỗi sợ thu hẹp thế giới của mình. Theo thời gian, họ sống lặng lẽ đến tuổi già: Maralyn qua đời năm 2002; Maurice vào năm 2018. Cuộc hôn nhân của họ đã bị thử thách đến giới hạn, và câu chuyện ấy từ đó được kể lại như một bản anh hùng ca sinh tồn, đồng thời là minh chứng cho sự đồng hành và bền bỉ.

Suy ngẫm: Đây không chỉ là một câu chuyện sinh tồn - mà là một lát cắt về sức chịu đựng cùng nhau. Mỗi đêm họ hỏi nhau: "Mình có qua thêm một ngày nữa không?" Trong 118 ngày, câu trả lời là có.

Đọc tiếp


← Quay lại Câu chuyện cặp đôi

© 2025 Couples Portal. Mọi quyền được bảo lưu.